Sống sót sau hơn 3.000 ngày bị bắt cóc

Một poster tìm kiếm thông tin trong vụ mất tích của Natascha Kampusch. Ảnh: AP.

ÁoNgày đầu tiên Natascha Kampusch, 10 tuổi, được tự đi bộ đến trường cũng là ngày cô bé bị bắt cóc ngay trên đường phố.

Sinh ngày 17/2/1988 tại Vienna, Natascha lớn lên trong khu nhà ở xã hội nằm ngoài rìa thành phố. Khu vực này cũng là nơi tập trung của nhiều người nghiện rượu và bất mãn với cuộc sống, như bố mẹ đã ly hôn của Natascha.

Lớn lên trong cảnh ấy, Natascha luôn mơ được trốn thoát và tìm được việc làm để bắt đầu cuộc sống riêng. Được một mình đi bộ tới trường vào ngày 2/3/1998 lẽ ra sẽ là bước đầu để Natascha vươn tới mục tiêu tự lập nhưng hôm ấy lại là điểm khởi đầu của cơn ác mộng dài 8 năm.

Trên đoạn đường dài 5 phút từ nhà tới trường, Natascha rơi vào tay của một chuyên viên kỹ thuật truyền thông 35 tuổi tên Wolfgang Přiklopil. Bản năng sinh tồn của cô bé lập tức trỗi dậy. Natascha bắt đầu hỏi kẻ bắt cóc nhiều câu như “đi cỡ giày bao nhiêu” vì từng nghe trên tivi về việc cần “khai thác càng nhiều thông tin về tội phạm càng tốt” để trợ giúp cảnh sát sau này.

Một poster tìm kiếm thông tin trong vụ mất tích của Natascha Kampusch. Ảnh: AP.

Một poster tìm kiếm thông tin trong vụ mất tích của Natascha Kampusch. Ảnh: AP.

Wolfgang đưa Natascha tới thị trấn Strasshof yên tĩnh, cách thành phố Vienna 15 dặm. Hắn ta gây án không phải do hứng thú nhất thời mà đã có sự chuẩn bị kỹ từ trước. Dưới gara của nhà Wolfgang có căn phòng không cửa sổ, chật hẹp, và được cách âm. Căn phòng bí mật được gia cố cẩn thận đến mức phải mất một tiếng mới có thể vào trong.

Lúc này, cuộc tìm kiếm cô bé Natascha Kampusch đang được lực lượng chức năng tổ chức gấp gáp. Từ sớm, Wolfgang đã bị tình nghi vì lái xe van màu trắng giống phương tiện của kẻ bắt cóc. Tuy nhiên, hắn bị gạt khỏi danh sách nghi phạm vì cảnh sát cho rằng người đàn ông điềm đạm trước mặt không thể là “con quái vật”.

Sau này, Natascha phải điều chỉnh tâm lý để sống sót. Tối đầu tiên trong cảnh giam cầm, cô bé yêu cầu được Wolfgang đắp chăn và thơm má trước khi đi ngủ. “Bất cứ việc gì để duy trì ảo tưởng rằng mọi thứ vẫn bình thường”, Natascha nói. Natascha thậm chí còn được kẻ bắt cóc đọc truyện và đưa cho quà cùng đồ ăn vặt.

Những thứ “quà” mà Wolfgang mang tới chỉ đơn giản là nước súc miệng hoặc băng dính nhưng Natascha vẫn có cảm giác biết ơn. “Tôi cảm thấy hạnh phúc khi được tặng bất cứ món quà nào”, cô nói. Natascha nhận ra những gì đang xảy đến với mình là bất thường và sai trái nhưng cô bé cũng vẫn có thể hợp lý hóa mọi chuyện.

“Khi được ông ta tắm cho, tôi mường tượng mình đang ở tiệm spa. Khi ông ta mang đồ ăn tới, tôi tưởng tượng ông ta là quý ông đang làm mọi chuyện để thể hiện sự ga-lăng và phục vụ tôi. Tôi thấy thật xấu hổ cho ông ta khi ở trong hoàn cảnh ấy”, Natascha nhớ lại.

Nhưng không phải mọi hành động của Wolfgang đều vô hại. Wolfgang tự nhận là vị thần Ai Cập và yêu cầu Natascha phải gọi mình là “Bậc thầy” hoặc “Quý ngài”. Khi Natascha lớn hơn và bắt đầu chống đối, Wolfgang đánh đập, có khi lên tới 200 trận đòn một tuần. Hắn còn bỏ đói, bắt lau dọn nhà trong tình trạng bán khỏa thân, và giam giữ cô bé trong bóng tối.

Dưới sự áp bức của Wolfgang, Natascha đã nhiều lần tìm tới cái chết nhưng không thành công.

Cửa căn hầm dưới gara được kẻ bắt cóc gia cố bằng thép. Ảnh: Getty.

Cửa căn hầm dưới gara được kẻ bắt cóc gia cố bằng thép. Ảnh: Getty.

Natascha phải chịu đựng cuộc sống khổ sở nhưng giấc mơ được tự do mà cô từng mơ thấy vào lúc 10 tuổi chưa bao giờ phai nhạt. Sống trong cảnh giam cầm được vài năm, Natascha có lần mơ thấy được gặp chính mình lúc 18 tuổi.

“Tôi sẽ đưa em ra khỏi đây, tôi hứa. Lúc này, em còn quá nhỏ. Nhưng khi em đủ 18 tuổi, tôi sẽ khỏe hơn kẻ bắt cóc và cứu em khỏi nhà tù này”, Natascha năm 18 tuổi nói trong mơ.

Nhiều năm trôi qua, Wolfgang ngày càng cảm thấy thoải mái với tù nhân của mình. Tuy ép Natascha phải nhuộm tóc và dọn nhà, hắn cũng thích tâm sự và thậm chí từng đưa cô bé đi trượt tuyết.

Trong khi đó, Natascha chưa bao giờ ngưng tìm kiếm cơ hội trốn thoát. Trong khoảng chục lần được Wolfgang cho ra khỏi nhà, cô bé từng thấy một vài sơ hở nhưng vẫn không dám hành động vì còn sợ hãi. Nhưng khi Natascha sắp tới sinh nhật thứ 18, tâm lý cô bé cũng bắt đầu thay đổi.

Một lần, Natascha mạo hiểm trận đòn để đối đầu trực diện với kẻ bắt cóc. “Ông đã đưa chúng ta vào hoàn cảnh mà chỉ một trong hai người có thể sống sót thoát ra. Tôi rất biết ơn ông vì không giết hại và đã chăm sóc tốt cho tôi. Nhưng ông không thể ép tôi ở đây với ông được. Tôi là con người riêng với nhu cầu riêng. Tình trạng này phải kết thúc”, Natascha nói.

Trái với dự liệu của Natascha, kẻ bắt cóc không đánh cô một trận nhừ tử hoặc giết ngay tại chỗ. Natascha nghi ngờ rằng một phần trong con người Wolfgang thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe cô nói vậy.

Vài tuần sau đó, cơ hội tự do đã đến. Ngày 23/8/2006, khi đang lau dọn ôtô, Natascha thấy ông ta đi ra chỗ khác. “Trước đó ông ta lúc nào cũng giám sát tôi. Nhưng vì tiếng ồn từ chiếc máy hút bụi tôi đang cầm, ông ta phải đi ra xa vài bước để nghe cuộc gọi đến”, Natascha kể.

Natascha khẽ bước ra ngoài và thấy cánh cổng không bị khóa. “Tôi gần như không thể thở được. Tôi thấy cả người cứng lại, như cả tay và chân bị tê liệt”, cô bé nhớ lại cảm xúc trước khi vùng chạy khỏi “nhà tù” và gõ cửa nhà dân cầu cứu. Cảnh bị giam cầm của Natascha cuối cùng cũng kết thúc sau 3096 ngày.

Biết tù nhân đã trốn, chỉ vài tiếng sau, Wolfgang nằm xuống trên đường ray và chờ xe lửa tới. Nhưng trước khi chết, hắn ta đã thú nhận mọi chuyện với người bạn thân. “Tôi là một kẻ bắt cóc và hiếp dâm”, Wolfgang nói. Dù vậy, cái chết của Wolfgang khiến nhiều câu hỏi bị bỏ ngỏ như về động cơ gây án hay tại sao Natascha bị chọn làm mục tiêu.

Khi được phỏng vấn sau này, Natascha gần như luôn từ chối trao đổi về phương diện tình dục của việc xâm hại. Trong một lần trả lời tờ The Guardian, Natascha nói chỉ bị xâm hại ở mức “ít nghiêm trọng”. Theo Natascha, ban đầu, cô bé bị trói vào giường nhưng kể cả những lúc như thế cũng chỉ là để Wolfgang ôm ấp.

Sau khi được tự do, Natascha đã chuyển hóa nỗi đau khi viết ba cuốn sách ăn khách. Nội dung ba cuốn lần lượt nói về việc bị bắt cóc, quá trình chữa lành, và bắt nạt trực tuyến – hiện tượng mà Natascha gặp phải trong những năm gần đây sau khi có giả thuyết cho rằng cô bịa ra mọi chuyện để bỏ nhà ra đi.

“Tôi là sự tượng trưng cho điều sai trái trong xã hội. Vì thế, trong đầu những kẻ bắt nạt trực tuyến, sự việc không thể xảy ra như lời tôi kể”, Natascha nói về việc bị quấy rối trên mạng. Dù vậy, Natascha quyết không trở thành nạn nhân và dần lấy lại cuộc sống của mình. Cô bé năm nào giờ đã trở thành người phụ nữ trưởng thành.

Natascha Kampusch tự tin trong chiếc váy tự may. Ảnh: Steffens.

Natascha Kampusch tự tin trong chiếc váy tự may. Ảnh: Steffens.

Hiện, Natascha thích dành thời gian cưỡi ngựa và hoạt động vì sự đối xử nhân đạo với động vật. Thu nhập của cô tới từ doanh thu bán sách, diễn thuyết, và từ tiền bồi thường bị giam cầm. Trong một bước ngoặt kỳ lạ, Natascha đã trở thành chủ nhân căn nhà của Wolfgang và vẫn thường xuyên chăm sóc nơi này.

“Tôi đã học được cách bỏ qua sự thù hận hướng tới mình và chỉ chấp nhận những thứ tốt đẹp”, Natascha nói.

Quốc Đạt (Theo Ozy, Insider, The Guardian)


Liên hệ chèn quảng cáo trên mỗi bài viết: 0862.885.775
Kết bạn Zalo: 0989.512.931
Theo dõi: Fanpage

vnexpress.net

Tham gia bình luận

So sánh các bảng liệt kê

So sánh